Nhẹ nhàng mà da diết, bài thơ Sương rơi của Nguyễn Vỹ mở ra một khung cảnh buốt giá của đêm khuya, khi những giọt sương nặng trĩu trên cành dương liễu, lặng lẽ rơi xuống trong hơi gió bấc lạnh lùng. Nhưng liệu đó chỉ là những giọt sương đơn thuần? Hay chính là những giọt lệ của một tâm hồn đau thương?
