Bài thơ “Cầu hiểu, cầu thương” không chỉ là một bài học đạo lý. Nó là tiếng chuông chánh niệm, nhắc ta dừng lại giữa những hối hả, để nghe, để hiểu, để thương – và để trở về nhà, nơi tâm hồn đã từng biết bình yên. Vì quê hương, cuối cùng, không nằm ở một nơi nào đó trong không gian, mà là nơi trái tim ta được an trú, được lắng dịu và mở ra như một đóa hoa.
