“Sương Gió Bồng Bềnh” của Vũ Hoàng Chương là một bài thơ đầy ẩn dụ, mang một nỗi buồn sâu thẳm, một cảm giác lạc lõng giữa những khát vọng vĩ đại và sự thực phũ phàng của cuộc đời. Qua từng câu chữ, nhà thơ dường như muốn chia sẻ một tâm trạng phức tạp của con người khi đối diện với những lựa chọn khó khăn, khi quá khứ và hiện tại đan xen vào nhau, khi những hoài bão lớn lao dần dần trở nên mong manh như những đám sương đêm.
