Tiếng Việt
Tiếng ta ngày mỗi mới
Dân ta ngày mỗi lên
Dân ta càng tiến tới
Tiếng ta càng dâng lên
Cao trào ào ạt tới
Biển học rộng vô biên
Tiếng ta như gió mới
Dân ta như con thuyền
Buồm căng bay phấp phới
Mang sự nghiệp Rồng Tiên
Bơi đua cùng Thế giới
Khắp phương trời mông mênh
Dân ta càng quật khởi
Tiếng ta càng vươn lên!
Dân ta càng tiến tới
Tiếng ta ngày vươn lên!
1962
*
TIẾNG VIỆT – LINH HỒN CỦA DÂN TỘC TRÊN HÀNH TRÌNH TIẾN BƯỚC
Tiếng Nói Của Một Dân Tộc Kiên Cường
Ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp, mà còn là linh hồn, là hơi thở của một dân tộc. Bài thơ Tiếng Việt của Nguyễn Vỹ không đơn thuần là một lời ca ngợi tiếng nói quê hương, mà còn là bản hùng ca khẳng định sự vươn lên mạnh mẽ của dân tộc Việt Nam.
Tiếng ta ngày mỗi mới
Dân ta ngày mỗi lên
Những câu thơ ngắn gọn, mạnh mẽ, đầy khí thế như những nhịp trống rộn ràng của một đoàn quân đang tiến bước. Ở đây, “tiếng ta” không chỉ đơn thuần là tiếng nói, mà còn là tinh thần, là sức mạnh của một dân tộc không ngừng phát triển. Ngôn ngữ ấy không dừng lại ở hiện tại, mà ngày càng đổi mới, ngày càng phong phú, song hành cùng sự trưởng thành của đất nước.
Tiếng Việt – Con Sóng Dữ Của Tri Thức Và Văn Minh
Nguyễn Vỹ không nhìn tiếng Việt như một di sản tĩnh lặng, mà như một dòng chảy mãnh liệt, một cao trào của tri thức và văn minh:
Cao trào ào ạt tới
Biển học rộng vô biên
Câu thơ vang lên như một lời khẳng định đầy kiêu hãnh: tiếng Việt không chỉ là một phần của dân tộc, mà còn là phương tiện để dân tộc ấy vươn xa ra thế giới. Dân tộc Việt Nam không chấp nhận bị đóng khung trong quá khứ, mà đang mạnh mẽ bơi ra “biển học rộng vô biên”, sẵn sàng tiếp thu tri thức, sẵn sàng hòa mình vào dòng chảy văn minh nhân loại.
Ngôn Ngữ Và Dân Tộc – Một Hành Trình Gắn Kết
Hình ảnh con thuyền vượt sóng trong bài thơ không chỉ là biểu tượng của sự vận động, mà còn là sự gắn kết không thể tách rời giữa tiếng Việt và dân tộc:
Tiếng ta như gió mới
Dân ta như con thuyền
Buồm căng bay phấp phới
Mang sự nghiệp Rồng Tiên
Nếu dân tộc Việt Nam là con thuyền thì tiếng Việt chính là cánh buồm, là làn gió mạnh mẽ giúp con thuyền ấy tiến về phía trước. Một dân tộc mạnh không thể tách rời một ngôn ngữ mạnh. Tiếng nói của cha ông không chỉ mang trong mình vẻ đẹp của văn hóa, mà còn mang cả khát vọng, ý chí và bản sắc riêng biệt.
Tiếng Việt – Sức Mạnh Của Một Dân Tộc Độc Lập
Bài thơ khép lại bằng những câu thơ mang tính khẳng định mạnh mẽ:
Dân ta càng quật khởi
Tiếng ta càng vươn lên!
Dân ta càng tiến tới
Tiếng ta ngày vươn lên!
Tiếng Việt không còn là một ngôn ngữ bị ràng buộc trong những trang sử của chiến tranh và mất mát, mà đã trở thành một tiếng nói mạnh mẽ, kiêu hãnh, sẵn sàng tiến bước cùng dân tộc. Sự quật khởi của con người Việt Nam gắn liền với sự lớn mạnh của tiếng nói quê hương.
Lời Kết – Một Tiếng Nói Trường Tồn
Bài thơ Tiếng Việt của Nguyễn Vỹ không chỉ là niềm tự hào về ngôn ngữ dân tộc, mà còn là một lời nhắc nhở: một dân tộc chỉ có thể vững bền khi gìn giữ và phát triển tiếng nói của mình. Tiếng Việt không chỉ là phương tiện, mà còn là biểu tượng của bản sắc, của tinh thần kiên cường, của một dân tộc chưa bao giờ khuất phục trước khó khăn.
Hôm nay, giữa thời đại toàn cầu hóa, tiếng Việt vẫn tiếp tục “vươn lên”, tiếp tục đổi mới, tiếp tục khẳng định vị thế của mình trên trường quốc tế. Và mỗi người Việt Nam, khi cất lên tiếng nói quê hương, cũng đang góp phần giữ gìn và phát triển một di sản vô giá – di sản của cha ông, của lịch sử, của cả một dân tộc kiên cường.
*
Nguyễn Vỹ – Nhà thơ, nhà báo kiên định với lý tưởng
Nguyễn Vỹ (1912 – 1971) là một nhà thơ, nhà báo nổi bật trong nền văn học Việt Nam thời tiền chiến. Ông không chỉ được biết đến qua hai bài thơ gây tiếng vang: Gởi Trương Tửu và Sương rơi, mà còn ghi dấu ấn với nhiều tác phẩm đa dạng từ thơ ca, tiểu thuyết đến biên khảo.
Sinh tại Quảng Ngãi, Nguyễn Vỹ sớm bộc lộ tư tưởng yêu nước, từng nhiều lần bị bắt giam vì các hoạt động chống thực dân Pháp và phát xít Nhật. Ông cũng là người sáng lập nhiều tờ báo như Việt – Pháp, Tổ quốc, Dân chủ, Dân ta, trong đó tạp chí Phổ Thông được đánh giá cao về văn học và nghệ thuật.
Thơ Nguyễn Vỹ mang phong cách riêng biệt, thể nghiệm nhiều lối viết mới. Dù từng bị phê phán, nhưng ông vẫn kiên trì theo đuổi con đường sáng tạo, để lại dấu ấn với những tác phẩm thể hiện nỗi trăn trở về xã hội và vận mệnh con người.
Ông qua đời năm 1971 do tai nạn giao thông, khép lại cuộc đời một người cầm bút nhiệt huyết, dấn thân không ngừng vì văn chương và tư tưởng.
Viên Ngọc Quý.