Bài thơ không chỉ là một lời họa thơ, mà còn là một lời khai thị đầy từ bi. Tuệ Trung Thượng Sĩ không giảng giải dài dòng, không nói về con đường đạt đạo, bởi chân lý không nằm trong chữ nghĩa. Ông chỉ đơn giản vẽ lên bức tranh một đêm dài, rồi để người đọc tự lắng nghe tiếng nhạn trong tâm mình. Liệu rằng, ta đã nghe thấy tiếng nhạn ấy hay chưa?





















