Tương tư, chiều… là một bản tình ca đầy tiếc nuối về một tình yêu đã xa. Nỗi nhớ ở đây không dữ dội, không giằng xé, mà là một nỗi nhớ da diết, thấm vào từng hơi thở, từng khoảnh khắc của buổi chiều buồn. Xuân Diệu đã vẽ nên một bức tranh chia ly đẹp đến nao lòng, nơi thiên nhiên cũng hòa chung vào cảm xúc của con người, nơi tình yêu không còn là hiện thực, mà chỉ còn trong những hoài niệm xót xa.





















