Bài thơ “Lá rơi” – Đặng Hiển

Lá rơi

Đặng Hiển

Một ngày em bước qua tôi
Như qua một chiếc lá rơi cuối chiều.
Một ngày em đã biết yêu,
Bâng khuâng nhìn lại
                   cuối chiều
                             lá rơi.
Bồi hồi em nhặt thơ tôi,
Nghe trong tim hát những lời tôi xưa.


10-1999

*

Cảm Nhận về Bài Thơ “Lá Rơi” của Đặng Hiển: Những Dấu Chân Ký Ức Trên Lối Mộng Mơ

Bài thơ “Lá Rơi” của Đặng Hiển là một khúc tự tình ngắn gọn mà sâu lắng, như chiếc lá nhẹ rơi trong buổi chiều tà, khẽ chạm vào lòng người bằng những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng đọng lại mãi. Hình ảnh chiếc lá rơi không chỉ là biểu tượng của thời gian trôi đi, mà còn là lời nhắc nhở về những mối tình thoáng qua nhưng để lại dấu ấn sâu đậm trong ký ức.

Bài thơ mở đầu bằng một khoảnh khắc rất đỗi bình dị nhưng chứa đựng nhiều tầng nghĩa:
“Một ngày em bước qua tôi
Như qua một chiếc lá rơi cuối chiều.”

Hình ảnh “em bước qua tôi” gợi lên cảm giác mong manh, mờ nhạt, như thể sự hiện diện của người và cảnh chỉ là một cái chạm thoáng qua. Tác giả ví mình như “chiếc lá rơi cuối chiều” – một vật thể nhỏ bé, dễ bị lãng quên giữa dòng chảy vô tận của thời gian. Nhưng cũng chính ở đó, ta nhận ra nỗi buồn của sự lặng lẽ, sự chấp nhận bản thân như một phần của tự nhiên, để người khác bước qua mà không dừng lại. Chiều tà, thời điểm của sự tàn phai, càng làm tăng thêm nỗi cô đơn ẩn trong câu thơ.

Ở khổ tiếp theo, bài thơ chuyển mình với sự xuất hiện của tình yêu:
“Một ngày em đã biết yêu,
Bâng khuâng nhìn lại cuối chiều lá rơi.”

Tình yêu, như một chất xúc tác, khiến người con gái chợt quay đầu nhìn lại những điều mà trước đó mình đã vô tình lướt qua. Lá rơi giờ không còn đơn thuần là một hiện tượng tự nhiên, mà trở thành biểu tượng của ký ức, của những điều từng hiện diện nhưng bị bỏ lỡ. “Bâng khuâng nhìn lại” là trạng thái đầy tâm tư, khi con người bất giác đối diện với những điều đã qua và nhận ra giá trị mà mình chưa kịp cảm nhận.

Tình cảm ấy trở nên sâu sắc hơn trong khổ thơ cuối:
“Bồi hồi em nhặt thơ tôi,
Nghe trong tim hát những lời tôi xưa.”

Hành động “nhặt thơ tôi” mang ý nghĩa tượng trưng, như một sự quay lại với những ký ức, những điều từng thuộc về quá khứ nhưng vẫn lưu giữ giá trị sâu sắc. Những vần thơ của tác giả – biểu tượng cho tình yêu, cảm xúc và tâm hồn – giờ đây được em trân trọng. “Nghe trong tim hát những lời tôi xưa” là khoảnh khắc tuyệt đẹp, khi cảm xúc của tác giả và người đọc hòa quyện, khi tình yêu đã được thấu hiểu và chấp nhận.

Thông điệp của bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa: cuộc đời giống như một buổi chiều với những chiếc lá rơi – từng khoảnh khắc, từng cảm xúc đều trôi qua rất nhanh. Nhưng tình yêu, dù có thể thoáng qua, vẫn để lại những dấu ấn không thể xóa nhòa trong trái tim người. Điều quan trọng là biết trân trọng những gì ta từng có, dù chỉ là những vần thơ, những chiếc lá, hay những khoảnh khắc tưởng chừng rất đỗi mong manh.

Với “Lá Rơi,” Đặng Hiển đã khéo léo khắc họa vẻ đẹp của ký ức, của tình yêu và sự hồi tưởng. Những câu thơ tuy ngắn nhưng đầy chất thơ, để lại trong lòng người đọc sự xao xuyến và một chút bâng khuâng, như thể mỗi chúng ta cũng từng là chiếc lá rơi trong cuộc đời của ai đó, hoặc từng bước qua những chiếc lá mà không nhận ra giá trị của chúng cho đến khi đã biết yêu.

*

Nhà Thơ Đặng Hiển – Một Đời Gieo Hạt Giống Đẹp Cho Văn Học và Cuộc Đời

Tiểu Sử

Nhà thơ Đặng Hiển (1939–2020), tên thật là Đặng Đức Hiển, sinh ngày 9/5/1939 tại xã Hành Thiện, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Cuộc đời ông gắn liền với hình ảnh một nhà giáo ưu tú, một người nghệ sĩ đầy sáng tạo và tận tụy.

Đặng Hiển theo học tiểu học và trung học tại Nam Định, rồi tiếp tục bậc PTTH ở Hà Nội. Từ năm 1956–1959, ông học Đại học Văn tại Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp, ông dành trọn 40 năm (1959–1999) giảng dạy ở Hà Tây (nay là Hà Nội). Không chỉ là nhà giáo xuất sắc, ông còn tham gia tích cực vào các hoạt động văn học nghệ thuật, từng giữ chức Phó Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Hà Tây (1998–2002) và làm biên tập viên cho tạp chí Tản Viên Sơn từ 2002 đến khi qua đời ngày 14/3/2020.

Sự Nghiệp và Tác Phẩm

Đặng Hiển đã để lại một gia tài đồ sộ với 17 tập thơ, 4 tập truyện ký, 6 tập kịch và 11 tập lý luận phê bình văn học. Một số tác phẩm tiêu biểu: Thơ: Trường ca đôi cánh; Hồ trong mây; Thời gian xanh; Bài thơ trên đá; Con chúng ta; Lời chào mùa thu. Kịch: Con chúng ta; Nỗi đau trồng người; Điểm hẹn của lịch sử; Mỹ nhân nơi đồng cỏ. Lý luận phê bình: Cảm nhận và suy nghĩ; Bình luận văn học; Văn học dưới góc nhìn địa văn hóa; Thơ hay và lời bình (2 tập).

Các tác phẩm của ông không chỉ được xuất bản rộng rãi mà còn xuất hiện trong các tuyển tập văn học tiêu biểu, khẳng định giá trị và tầm ảnh hưởng của ông trong nền văn học nước nhà.

Phong Cách Sáng Tác

Là một nhà giáo yêu nghề và một nhà thơ yêu đời, Đặng Hiển luôn nhìn cuộc sống qua lăng kính lạc quan và nhân văn. Thơ ông mang ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và cảm xúc, phản ánh những suy tư chân thành về tình yêu, quê hương, nghề giáo và những giá trị nhân bản.

Thơ Đặng Hiển không chỉ nói về cái đẹp mà còn khơi dậy sự trân trọng với những điều bình dị, gần gũi. Ông viết về cuộc sống với niềm tin rằng ánh sáng và tình yêu thương luôn hiện hữu trong từng khoảnh khắc đời thường.

Giải Thưởng và Vinh Danh

Trong suốt sự nghiệp, Đặng Hiển đã nhận nhiều giải thưởng uy tín:

  • Giải thưởng Văn học Nghệ thuật Nguyễn Trãi (1991–1995; 1996–2000).
  • Giải C sáng tác văn học nghệ thuật về chủ đề “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” năm 2015 với tập thơ Dâng Bác.
  • Giải Ba Cuộc vận động viết về thương binh – liệt sĩ năm 2017 với tập thơ Đất thiêng.
  • Giải thưởng thơ Hà Nội năm 1956–1957, cùng nhiều giải thưởng khác từ các tổ chức văn học nghệ thuật trong và ngoài nước.

Nhận Định và Bình Luận

Nhà thơ Đỗ Anh Vũ – học trò của ông, từng viết: “Cả một đời vừa dạy học vừa làm thơ, thầy Đặng Hiển là người kỹ sư tâm hồn đã gieo bao hạt giống đẹp cho đời.”
Nhà thơ Hữu Thỉnh chia sẻ: “Tình thầy trò trong thơ Đặng Hiển là một không gian giáo dục trong trẻo, nơi thầy và trò cùng nhau khám phá vẻ đẹp của nhân cách và thi ca.”

Kết Luận

Nhà thơ Đặng Hiển không chỉ là một nhà giáo tận tụy mà còn là một nghệ sĩ tài hoa. Thơ ông mang đến những bài học sâu sắc về tình yêu, cuộc sống và con người. Hành trình sáng tạo của ông là minh chứng cho một cuộc đời sống trọn vẹn với lý tưởng giáo dục và nghệ thuật.

Với gia tài văn học đồ sộ và tâm hồn cao đẹp, Đặng Hiển sẽ mãi là nguồn cảm hứng bất tận cho những ai yêu thơ ca và trân trọng giá trị chân – thiện – mỹ trong cuộc đời.

Viên Ngọc Quý.

Bạn cũng có thể thích..

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *