Cảm nhận bài thơ: Phút yêu đương – Thái Can

Phút yêu đương

Độ ấy phương xa anh mới về
Thây em trước cửa hái hoa lê
Hoa lê lác đác trên khăn rụng
Âu yếm em cười lá biếc che

Từ đó về sau cứ mỗi đêm
Trăng thanh mơ mộng dọi bên thềm
Khúc đàn thổn thức buông theo gió
Cho đặng thâm tình thấu đến em

Em cảm tình anh, biết ý anh
Đêm khuya anh đứng tựa bên mành
Tiếng đàn trầm bổng như man mác
Đượm cả không gian điệu Ái Tình

Lòng em náo nức nỗi yêu đương
Qua lá trăng len ánh dịu dàng
Êm ái hoa đào đương thỏ thẻ
Chuyện cùng hoa hạnh dưới cành sương

Thôi! Thế lòng anh mãn nguyện rồi
Vì tình chỉ mộng đó mà thôi
Lòng em một phút yêu anh thế
Cũng thể yêu anh suốt một đời

*

Phút Yêu Đương – Khoảnh Khắc Vĩnh Cửu Của Tình Yêu

Trong dòng chảy vô tận của thời gian, có những khoảnh khắc yêu đương chỉ chợt đến rồi tan biến, nhưng lại in dấu mãi trong lòng người. Phút yêu đương của Thái Can khắc họa một mối tình dịu dàng, tinh tế, nơi cảm xúc đong đầy nhưng lại mong manh như hoa rụng trên khăn, như ánh trăng len qua kẽ lá. Đó là một tình yêu không ồn ào, không vội vã, mà lặng lẽ, sâu sắc và đầy dư âm.

Gặp gỡ – phút giây bâng khuâng đầu tiên

“Độ ấy phương xa anh mới về
Thấy em trước cửa hái hoa lê
Hoa lê lác đác trên khăn rụng
Âu yếm em cười lá biếc che”

Mở đầu bài thơ là một khung cảnh đầy chất thơ: chàng trai trở về từ phương xa, bắt gặp người con gái trước hiên nhà đang hái hoa lê. Hình ảnh “hoa lê lác đác trên khăn rụng” không chỉ gợi lên vẻ đẹp mong manh của thiên nhiên, mà còn tượng trưng cho những rung động đầu đời, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Nụ cười e ấp sau tán lá biếc chính là dấu hiệu của một trái tim khẽ xao động, của những cảm xúc chớm nở trong lòng thiếu nữ.

Những đêm trăng – tình yêu thầm lặng gửi vào tiếng đàn

“Từ đó về sau cứ mỗi đêm
Trăng thanh mơ mộng dọi bên thềm
Khúc đàn thổn thức buông theo gió
Cho đặng thâm tình thấu đến em”

Kể từ ngày gặp gỡ ấy, đêm đêm, chàng trai gửi gắm tâm tình qua tiếng đàn, để gió mang đến người thương. Trăng thanh soi bóng trên thềm, nhưng ánh sáng ấy dường như chưa bao giờ chạm tới đáy lòng người con gái. Tiếng đàn cất lên những nỗi niềm khắc khoải, như một lời tỏ tình không thành lời, một niềm mong đợi mơ hồ nhưng da diết.

Tình yêu e ấp, những rung cảm tinh khôi

“Em cảm tình anh, biết ý anh
Đêm khuya anh đứng tựa bên mành
Tiếng đàn trầm bổng như man mác
Đượm cả không gian điệu Ái Tình”

Nàng hiểu lòng chàng, nhưng vẫn giữ trong tim một sự e ấp kín đáo. Khoảng cách giữa hai người không còn xa xôi, nhưng vẫn được bao phủ bởi sự ngập ngừng, thẹn thùng của mối tình chớm nở. Âm nhạc trở thành cầu nối giữa hai trái tim, lan tỏa vào không gian, khiến màn đêm cũng thấm đượm sắc màu của Ái Tình.

Khoảnh khắc yêu – dù ngắn ngủi nhưng bất diệt

“Lòng em náo nức nỗi yêu đương
Qua lá trăng len ánh dịu dàng
Êm ái hoa đào đương thỏ thẻ
Chuyện cùng hoa hạnh dưới cành sương”

Khoảnh khắc ấy, dù chỉ thoáng qua, nhưng trong lòng nàng, tình yêu đã thực sự hiện hữu. Trăng chiếu qua kẽ lá, tựa như ánh sáng tình yêu len lỏi vào tâm hồn. Những bông hoa thì thầm với nhau trong sương đêm, như chính nỗi lòng nàng đang thầm trò chuyện với tình yêu vừa chớm nở.

Tình yêu – là mộng hay là mãi mãi?

“Thôi! Thế lòng anh mãn nguyện rồi
Vì tình chỉ mộng đó mà thôi
Lòng em một phút yêu anh thế
Cũng thể yêu anh suốt một đời”

Kết thúc bài thơ là một lời thổ lộ đầy xót xa nhưng cũng thật đẹp. Tình yêu của họ chỉ là một khoảnh khắc, một giấc mộng thoáng qua, nhưng chính khoảnh khắc ấy đã làm nên vĩnh cửu. Chỉ cần một phút giây yêu chân thành, thì dù tình yêu có tiếp tục hay dừng lại, nó vẫn mãi là một phần đẹp đẽ trong cuộc đời.

Thông điệp – trân trọng từng phút giây yêu thương

Bài thơ Phút yêu đương không kể về một tình yêu trọn vẹn, mà về những cảm xúc chân thành trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Đôi khi, tình yêu không cần kéo dài mãi mãi mới có ý nghĩa, mà chỉ cần một giây phút sâu đậm là đã đủ để trái tim ghi nhớ suốt đời. Thái Can đã vẽ nên một bức tranh tình yêu vừa mộng mơ, vừa thực tế, khiến người đọc không khỏi bâng khuâng, nuối tiếc nhưng cũng trân trọng những phút giây đẹp đẽ trong cuộc đời mình.

*

Thái Can – Bác sĩ và Nhà thơ Tiền Chiến

Thái Can (1910 – 1998) là một bác sĩ và nhà thơ nổi bật trong phong trào Thơ Mới Việt Nam. Ông sinh ngày 22 tháng 10 năm 1910 tại Hà Tĩnh, từng theo học tại nhiều ngôi trường danh tiếng trước khi tốt nghiệp bác sĩ y khoa năm 1940.

Ngay từ khi còn đi học, Thái Can đã bắt đầu sáng tác thơ và đăng trên các tờ báo lớn đương thời như Phong Hoá, Tiểu thuyết thứ bảy, Hà Nội báo… Tập thơ đầu tay Những nét đan thanh (1934) đã khẳng định phong cách trữ tình, sâu lắng của ông, sau này được tái bản với tên Thơ Thái Can (1995). Năm 1941, ông được giới thiệu trong Thi nhân Việt Nam của Hoài Thanh – Hoài Chân.

Thơ Thái Can chủ yếu xoay quanh tình yêu và số phận con người, với âm điệu nhẹ nhàng, man mác buồn. Dù bị nhận xét là có phần ước lệ, nhưng những vần thơ của ông vẫn để lại dấu ấn với nét nhạc điệu riêng biệt và cảm xúc chân thành. Sau năm 1954, ông di cư vào Nam rồi sang Hoa Kỳ, tiếp tục hành nghề y cho đến khi qua đời năm 1998.

Dù không thuộc hàng những tên tuổi hàng đầu của Thơ Mới, Thái Can vẫn để lại dấu ấn đặc trưng với những vần thơ đượm chất hoài niệm và triết lý nhân sinh.

Viên Ngọc Quý.

Bạn cũng có thể thích..

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *