Cuộc đời không bao giờ cho không ai bất cứ điều gì. Nó luôn bắt ta trả giá trước, rồi mới ban thưởng sau. Và bất kỳ ai từng đi qua hành trình trưởng thành đều hiểu: nỗi khổ hôm nay chính là khoản “đặt cọc” cho ngày mai.
Để “ĐƯỢC” một thứ gì đó trong tương lai, bạn phải sẵn sàng “MẤT” một thứ gì đó ở hiện tại.
1. Để xây dựng một gia tài, bạn phải chấp nhận sống như một người nghèo khó trong khi người khác đang hưởng thụ. Đó là những ngày tháng thắt lưng buộc bụng, tiết kiệm từng đồng không phải để hà tiện, mà để tái đầu tư vào hạt mầm của tương lai.
2. Để mua lại sự tự do về thời gian sau này, bạn phải chấp nhận “trả góp” bằng chính những ngày tháng bận rộn hơn bất kỳ ai. Đó là những đêm thức khuya làm việc, những cuối tuần không nghỉ, không phải để hành hạ bản thân, mà là để xây dựng một cỗ máy có thể tự vận hành thay bạn.
3. Để có được bóng mát của một cây cổ thụ, bạn phải chấp nhận làm một người nông dân cặm cụi, đổ mồ hôi gieo trồng và chăm bón khi nó chỉ là một hạt mầm bé nhỏ. Nỗi khổ bạn chịu hôm nay chính là cái giá bạn trả cho sự thảnh thơi của ngày mai.
4. Và để đến được những vùng đất không ai tới, bạn phải chấp nhận đi trên những con đường không có dấu chân. Đó là sự cô đơn, là những quyết định không ai thấu hiểu, là sự dũng cảm dám làm những việc khác biệt mà người đời cho là điên rồ.
Vấn đề là: khi đang vất vả, ta thường hỏi “bao giờ thành công sẽ đến?”. Nhưng đó là một câu hỏi sai. Câu hỏi đúng hơn phải là: “hôm nay tôi đã trả thêm 1% vào tương lai chưa?”.
Bạn có biết rằng: chỉ cần tiến bộ 1% mỗi ngày, sau một năm, kết quả sẽ gấp 37 lần ban đầu. Đó không phải phép màu, mà là sức mạnh của lãi kép trong thói quen. Những hy sinh nhỏ hôm nay – từ việc bớt một giờ lướt mạng, bớt một lần trì hoãn – đều đang âm thầm cộng dồn, nhân lên thành sự khác biệt khổng lồ. Thành công, suy cho cùng, chỉ là lãi kép của những nỗ lực nhỏ được duy trì đủ lâu.
Vậy nên, đừng gọi những vất vả hiện tại là bất công. Hãy gọi đó là sự sòng phẳng của vũ trụ. Nó không bao giờ cho không ai bất cứ điều gì. Nếu bạn đang thấy mình cực nhọc hơn người khác, hãy tự hỏi: “Nỗi khổ này có phải là khoản trả trước cho tương lai mình ao ước không?”. Nếu câu trả lời là “phải”, thì đừng phàn nàn. Hãy kiên nhẫn trả từng đồng nhỏ, từng 1% một, bởi ngày thu hoạch, nhất định sẽ đến.
St.
