365 ngày cho cuộc lữ hành – Ngày 26 tháng 1: Vòng bạch ngọc phải do bàn tay tài nghệ mài dũa mà thành; Thạch hôi vịnh

Mạnh Tử khẳng định: “Khi trời muốn giao phó trọng trách cho người nào thì trước hết rèn luyện cho người đó: Khổ tâm chí, nhọc gân cốt, đói thể xác, túng quẫn tinh thần, làm gì cũng bị nghịch ý trái lòng; có vậy mới kích động hết cái tâm, kiên nhẫn tận cái tính, mới làm được những điều thiên hạ xưa nay chưa ai làm được”

365 ngày cho cuộc lữ hành – Ngày 24 tháng 1: Lời răn mình; Cách ngôn; Thiện là thứ tôn quý nhất

Đừng khởi lên suy nghĩ gạt lừa, bởi còn có trời đất quỷ thần soi xét;
Đừng nói lời khinh miệt, nên biết cạnh mình luôn có ai đó lắng nghe;
Đừng làm việc khinh xuất, vì mọi việc đều liên quan đến tính mạng của bản thân và gia đình;
Đừng nhất thời hồ đồ, phải biết báo ứng phúc họa sẽ để lại cho con cháu đời đời về sau.

365 ngày cho cuộc lữ hành – Ngày 20 tháng 1: Sóng yên gió lặng; Bài phú khi tới Xích Bích

Tô Thức (1036 – 1101), tự Tử Chiêm (子瞻), một tự khác là Hòa Trọng (和仲), hiệu Đông Pha cư sĩ (東坡居士) nên còn gọi là Tô Đông Pha, là nhà văn, nhà thơ, như pháp và học sĩ nổi tiếng thời Tống, Trung Quốc. Ông được mệnh danh là một trong Bát đại gia Đường Tống. Tiền Xích Bích phú và Hậu Xích Bích phú là hai viên ngọc của cổ văn Trung Hoa).

365 ngày cho cuộc lữ hành – Ngày 16 tháng 1: Thế giới mỹ lệ trong tâm hồn; Quan niệm phúc thọ trong Phật giáo

“Phúc đức hiện tại được tích tụ từ tổ tông nên phải vô cùng thận trọng; phúc đức về sau để lại cho con cháu càng nên cố gắng vun bồi. Phúc đức hiện có giống như việc thắp đèn, thắp rồi dầu sẽ khô cạn; phúc đức mới trong tương lai giống như việc thêm dầu, càng thêm đèn cảng tỏ”